Thế hệ nào rồi một ngày sẻ lớn
sẻ cao bay xa vút tận cùng trời
Có thể nào quên được chốn ra đời
Và chốn xưa một thời đã sống
Đưa bao người lên tầm cao ước vọng
Vị ngọt đầu đời câu hát ca dao
Đường đi học dưới ánh nắng xôn xao
Quyện hương thơm với mùi rơm mùa hạ
Xót thương lòng ấp ủ tháng ngày qua
Đả bao người phải gạt lệ đi xa
Mà trong lòng canh cánh nổi thiết tha
Muốn gởi gắm thêm đôi điều quang nhủ
Và lời nguyện biết thế nào cho đủ
Sao cho phải với lương tâm phẩm giá
Dù có đi cách xa hàng trăm ngã
Như chim trời khẳm long cánh bay xa
Ởnơi đâu phải rừng sâu nước độc
Hay chốn cung đình phượng múa ròng bay
Vẩn không quên mắm cua đồng dân dã
Và nhớ chùm khế ngọt của quê hương
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét